Em vô tình chạm nhẹ tháng 12
Nắng mỏng manh đan cài vào nhung nhớ
Thơ anh viết vấn vương đầy duyên nợ
Sắt se lòng trăn trở cúc hoạ mi

Lời hẹn thề ai đã lỡ quên đi
Theo cơn gió thầm thì trong khắc khoải
Có phải cuối năm, ai còn mê mải
Để ai chờ, tê tái buổi chiều đông…
Có một nỗi buồn rất khẽ, buồn như hơi thở của tháng Chạp, không ồn ào mà thấm sâu. Chỉ một cái “chạm nhẹ” vào tháng 12 thôi, nhưng kéo theo cả miền ký ức cũ, nơi nắng mỏng, nhung nhớ và cúc họa mi đan xen vào nhau thành nỗi vấn vương khó gọi tên. Sự chờ đợi, những lời hẹn đã lỡ rơi theo gió, để lại sự sắt se, trăn trở trong lòng người ở lại.

Cuối năm hiện lên không chỉ là thời khắc chuyển mùa, mà còn là khoảnh khắc con người dễ yếu lòng nhất – khi yêu thương cũ chưa kịp phai, còn nỗi chờ mong thì vẫn tê tái giữa buổi chiều đông lặng lẽ.